Nguyễn Hường - Người mê viết thơ về Truyền tải điện

Đăng ngày:07-03-2017 17:15
Thơ Nguyễn Hường viết về Truyền tải điện luôn mộc mạc, dung dị cả về ngôn từ và tứ thơ như vậy.

Là người yêu thơ, làm việc trong ngành Điện tôi thấy những bài thơ về điện khá ít ỏi. Viết về ngành Điện đã khó, về nghề Truyền tải điện lại càng khó hơn. Vì đối với ngành Điện ai cũng thấy khô khan, chỉ toàn những đường dây cột thép sừng sững, chạy dài qua bao đồng ruộng, đồi núi hoang vu, trập trùng; những trạm điện chằng chịt dây, sứ. Nghề mà nghe đến chỉ thấy lắm nguy hiểm, rủi ro nhiều gian nan, vất vả. Bởi vậy, để tiếp cận, có cảm xúc viết ra một bài thơ không hề dễ. Vậy mà Nguyễn Hường, chỉ trong một thời gian ngắn có dịp tiếp xúc với con người, công việc Truyền tải điện chị đã có một gia tài thơ phải nói là khá đồ sộ. Đã có hàng chục bài được chọn đăng trên các báo, tạp chí của ngành, và cả gần trăm bài thơ viết riêng về Truyền tải điện đăng trên trang facebook cá nhân của chị. Bất ngờ và đáng yêu hơn nữa, khi biết chị không phải là người ngành Điện.

Những bài thơ chị viết về người công nhân, về nghề truyền tải ở nhiều góc nhìn khá đa dạng, phong phú. Không có gì to tát hay khó hiểu, những bài thơ chị sáng tác, những cảm xúc chân thành, giản dị nhưng dạt dào tình cảm ấy được khơi nguồn khi chị bắt gặp một tấm hình, một câu chuyện kể, một bài viết về công việc của người Truyền tải. Chị viết như nói, như tự sự, tâm tình. Đó là những lời chia sẻ, cảm thông với những vất vả, gian lao của người thợ. Có khi là nỗi niềm người vợ nhớ thương chồng, động viên chồng khi trực đêm, khi đi kiểm tra xử lý sự cố. Có lúc là tình cảm của người mẹ thương con và nhiều khi là sự lạc quan, yêu nghề trong từng công việc kiểm tra sửa chữa trên tuyến đường dây, khi trực vận hành trạm biến áp, khi đi tuyên truyền bảo vệ lưới điện hay làm các công việc từ thiện, xã hội… như chính chị là người công nhân truyền tải vậy.

Thơ chị, đôi khi câu chữ chưa được trau chuốt, cấu tứ chưa chặt chẽ, vần điệu chưa thật bay bổng nhưng hơn hết những dòng thơ giản dị, mộc mạc mà chân tình ấy đã để lại nhiều cảm xúc cho người đọc, nhất là những người trong nghề truyền tải chúng tôi.

Ấn tượng sâu sắc nhất khi đọc thơ chị là sự thấu hiểu, chia sẻ và động viên với những vất vả, gian lao nghề Truyền tải điện. Những người thợ không khỏi xúc động khi đọc bài Mưa ơi đừng về ngày chúng tôi sửa điện với những câu thơ gần gũi, thân thương đến lạ “Anh lính đường dây ơi, cho em hỏi nhỏ/ Mưa thế này anh có lạnh lắm không?”. Câu hỏi ân cần, nghe ấm áp như xua tan cả cái lạnh của mưa rét trên cao. Và những lời cầu mong, trách trời mưa thật dễ thương biết mấy: “Mưa về trời rét tái tê/ Thương anh vất vả, đừng về mưa ơi/ Nếu mà mưa có đến chơi/ Đừng chọn những lúc anh tôi đang làm/Bởi vì nghề điện gian nan/ Trên cao vất vả đâu nhàn như mưa”. Chỉ có sự thấu hiểu mới cảm thông và chia sẻ sâu sắc được đến vậy. Hay khi đọc những câu “ Em thương anh lính nhiều khi/ Trời mưa ướt lạnh, trượt khi đi rừng”; “Cho dù bão táp phong ba/ Mưa giông gió rét vẫn ra ngoài trời/ Ăn cơm cũng chẳng được ngồi/ Ăn nhanh, ăn chóng để rồi lại đi” rồi “ Em ơi! Tối nay đừng chờ cơm anh nhé/ Bão lại về, trạm anh trực suốt đêm”,… thật đúng với những khi phải đi xử lý sự cố, nhất là vào mùa mưa bão. Đôi khi chỉ từ một hình ảnh bữa cơm trưa ngay tại công trình dưới trời nắng hè của đơn vị Truyền tải điện Quảng Bình chị đã cảm xúc viết bài Bữa cơm dưới nắng Quảng Bình với những câu thơ hay, hình ảnh lắng đọng “Bữa trưa trên cột chơi vơi/Giải lao đôi phút, nắng phơi nhọc nhằn”. Có một bài thơ, có lẽ chỉ khi thấu hiểu hết những vất vả, chia sẻ đến tận cùng với những công việc người truyền tải chị mới có thể viết: “Xuân qua, hạ đến thu về/Lính truyền tải điện không hề sướng đâu”; “Nắng thì nảy lửa giữa trời/Mưa thì tầm tã nghề ơi nhọc nhằn/ Cái anh cột điện khô cằn/Mà sao hiểu hết nhọc nhằn nghề tôi.../Nghề truyền ánh sáng muôn nơi/Nghề mà vất vả đầy vơi nỗi niềm!”. Chính từ sự cảm thông sẻ chia ấy mới có những câu thơ tình cảm yêu thương sâu sắc: “Sắp tới lại mùa rét/ Em lo lắm anh à”, “Thương anh nhiệm vụ quên mình/ Lính truyền tải điện hy sinh lặng thầm” và những lời động viên an ủi chứa chan tình cảm: “Nghề an làm tuy gặp nhiều gian khổ/ Có em rồi, em gắn bó bên anh/ Để điện về tươi thắm bức tranh/ Giữa thời bình tô thêm tình lính điện”…

Đồng cảm với những vất vả lặng thầm trong công việc, thơ Nguyễn Hường cũng toát lên sự lạc quan, yêu đời, yêu nghề của những người lính Truyền tải điện. Đó là hình ảnh người thợ vẫn tươi cười khi luôn phải làm việc ngoài trời trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Người thợ cần mẫn không kêu ca, chỉ thấy niềm vui khi hoàn thành công việc: “Điện về toả khắp nơi nơi/ chúng tôi người thợ mỉm cười dưới mưa” (Mưa ơi đừng về ngày chúng tôi sửa điện), hay “Giữa trời nắng gió rì rào/Mà người thợ điện trên cao vẫn cười”(Nghề tôi thầm lặng) hoặc những khi đi bộ kiểm tra đường dây dù mỏi rời nhưng “Bàn chân leo núi, leo đồi/Bốn mùa đi tuyến vẫn cười hát ca” (Bốn mùa đi tuyến đường dây).

Người lính Truyền tải điện trong thơ chị cũng hết sức lãng mạn thân thương, lắm khi còn trêu đùa với cả những bông hoa rừng ven đường đi kiểm tra tuyến: “Một lần anh đi tuyến/ Thấy hoa cười thật tươi/ Vẻ đẹp rất tuyệt vời/ Làm cho anh đỡ mệt”. Hay một cây lộc vừng nở trong khuôn viên trạm biến áp cũng được ví như cô gái kiều diễm đến động viên người lính điện: “Lộc vừng em có biết không?/ Trạm anh đã có bóng hồng là em”. Dù công việc có bận bịu, vất vả những vẫn toát lên nét tinh nghịch đáng yêu của những người thợ trẻ, nhất là những khi đi tuyến, bất chợt bắt gặp các em sơn nữ, những chàng trai điện không khỏi xốn xang “Làm em đỏ mặt thẹn thùng/ Mấy anh lính trẻ xin đừng trêu em” hay “ Nhớ người con gái chiều nay/ Gặp em trên tuyến đường dây xuân về/ Mơ hôn lên mái tóc thề/ Cho tình yêu thắm nở về cùng xuân”. Đặc biệt, có những câu chuyện tình có thật của đôi bạn chung lớp, chung trường và sau lại có duyên cùng chọn nghề truyền tải để rồi chung một mái nhà được chị kể lại trong bài thơ Ngày ấy quen em thật dễ thương. “Em mười tám tôi cũng mới đôi mươi/ Đã mến nhau từ buổi đầu đến lớp/ Học Bách khoa chung trường chung lớp/ Lối đi về chung cánh cổng cong cong”, “ Thế mà giờ người ấy lại cùng tôi/ Trên con đường thắp niềm tin ánh sáng/ Thâm thoắt trôi dòng đời theo năm tháng/ Em cho tôi hai cún nhóc chào đời”… thật yêu đời, yêu nghề, hạnh phúc biết bao.

Và xuyên suốt thơ Nguyễn Hường viết về Truyền tải điện là sự yêu mến ngưỡng mộ bản lĩnh, tài năng của những người thợ: “Nghề mà vất vả giữa trời/ Đưa dòng điện sáng về nơi mọi nhà/ Niềm tin ánh sáng chan hoà/ Bà con cô bác gần xa vui mừng”; là sự ngợi ca ngành truyền tải góp phần dựng xây đất nước: “Điện đem hơi ấm đến mọi nhà/ Tiếng trẻ nô đùa, tiếng máy chạy hoan ca/ Cho nhà máy cất lên muôn điệu nhạc / Ánh điện về bát ngát giữa chiều buông”.

Thơ Nguyễn Hường viết về Truyền tải điện luôn mộc mạc, dung dị cả về ngôn từ và tứ thơ như vậy. Sau mỗi bài thơ chị viết, có rất nhiều bình luận, chia sẻ đồng cảm của người đọc. Nhiều người yêu mến thơ chị, bởi lời thơ chân tình,  gần gũi như thấu hiểu hoàn cảnh, nói hộ nỗi lòng của người đọc - đó là chính tâm tư của người thợ, bạn đồng nghiệp, người yêu, người vợ, người mẹ hay những đứa con thơ của người lính truyền tải vậy. Những bài thơ của chị luôn là niềm động viên rất lớn đối với những người thợ đường dây, những công nhân vận hành các trạm biến áp. Thơ chị cũng góp phần để công chúng hiểu hơn, đồng cảm chia sẻ với những vất vả khó khăn của nghề truyền tải, chia sẻ những niềm vui và mơ ước của người lính Truyền tải điện đối với quê hương đất nước. Thơ chị ngợi ca nghề Truyền tải điện lặng thầm mà vinh quang; động viên những người lính chúng tôi luôn hiểu rõ trách nhiệm lớn lao và tự hào ấy, để những khối óc, bàn tay, những đôi chân người lính truyền tải thêm miệt mài, hăng say lao động giữ cho dòng điện huyết mạch của Tổ quốc luôn an toàn, thông suốt./.​

Mạnh Hùng - PTC2
video đào tạoThông cáo báo chícông bố thông tin 1Văn bản pháp quyBài ca truyền tải điệnTiết kiệm năng lượngThông tin dự ánThông tin đầu tưThỏa thuận đấu nốiThông tin vận hànhHành lang an toàn lưới điện

 


© 2011, Tổng công ty Truyền tải điện Quốc gia
Đia chỉ: Số 18 Trần Nguyên Hãn, Hoàn Kiếm - Hà Nội
Điện thoại:  042 222 6666
Email ban biên tập: info@npt.evn.vn
Giấy phép hoạt động số: 149/GP-TTĐT, cấp ngày 15/8/2011.